© 2016 by Cao Thi Nguyen Nguyen (Jo Lavie) | Graphic Designer.

  • JoLavie

[Chuyện của đam mê]_Kỳ 1: Theo đuổi đam mê, có nên không?


Mình là một đứa con gái cũng dạng ngoan hiền ở ngoài mà nổi loạn bên trong, thuộc cái đứa dám nghĩ dám làm và chả sợ ai, nhưng mình biết điều nên xem ra cũng ổn. Năm mình 18 tuổi, mình suy nghĩ chuyện chọn trường nào để học ở cái thành phố nổi tiếng Sì Gòn, mình đâm đầu chọn cái trường nổi tiếng của cái Việt Nam này: Đại học Ngoại Thương chi nhánh II, chỉ bởi vì mình muốn làm hài lòng ba mẹ và vì mình tin vào bản thân mình. Mình tính điểm của mình sát nút để đậu. Rồi cuối cùng mình rớt... Nói chớ 1 tuần sau, ba mẹ đang bàn tính để mình học trường khác thì một cú điện thoại của Đại học Ngoại Thương báo mình đậu ngoài ngân sách rồi. Vui thí bà luôn, ngày đó trở thành một ngày mình k bao h quên. Cứ nhìn đến vẻ mặt của ba mẹ mình là mình thấy ấm lòng. Hào hứng xách đít học Ngoại Thương được 3 năm.

Đùng một cái....

Có một thằng con trai xuất hiện, h thì hắn là bạn trai cũ rồi, nói mình là hình như mình có khiếu thiết kế ah nha, thử xem sao. Thật ra hắn nhìn mấy cái Power Point mình làm, cách mình chăm chút từng slide và lúc nào cũng xung phong đảm nhiệm cộng việc "Thiết kế PP", vả lại với cái mắt nhìn lúc đó, mấy cái PP mình làm cũng được chớ bộ nên là mình cũng nghĩ "Ờ, sao k nhỉ".

Lúc còn ngồi ở ghế nhà trường Đại học lúc đó, mình nghĩ đơn giản, ra làm việc ngân hàng vì mình học ngành Tài chính, ngành đang hot hồi đó, xong sống một cuộc sống yên bình, sáng đi làm, tối về với chồng con... H nghĩ lại. =.=" Thật là...vãiiii. Mọi thứ thay đổi khi có gì đó trong bản thân mình thôi thúc mình theo đam mê của mình. Thật là lúc đó mình k có cái dấu hiệu nào của giỏi thiết kế hết ngoài cái việc mê làm đẹp PP. Mình không có biết vẽ ah nha, cũng ko biết cái phần mềm thiết kế nào, tên gì, cũng chả biết đến thuật ngữ Graphic Design nữa là, cũng chả biết có cái ngành như vậy nó tồn tại. Lúc đó đam mê trong mình nó giống như ngọn lửa nhỏ chờ thổi lớn. Mình từ từ tìm hiểu, từ đi hội thảo mấy ngành quảng cáo, đến kiếm Job description coi nó có liệt kê cái nào giống giống cái mình thích ko. Thật ra mình đi theo các dấu hiệu của con tim mình mà thôi. Mình thích các quảng cáo sáng tạo của Cocacola, thích poster đơn giản nhưng đầy thông điệp của WWF, mình thích ngồi làm ra các sản phẩm đó, mình thích quan sát các font chữ rồi cái kiểu "Ê, font này đẹp nè, font kia k hợp lắm" mấy dấu hiệu nhỏ đó, giúp mình liên kết lại để đến gần hơn với câu trả lời cho câu hỏi "Đam mê của mình nằm ở đâu?" Cuối cùng shortlist lại hết, ra 2 nghề, mà thật thì h nhìn lại, chả có gì liên quan đến nhau =.="

- Account trong agency (Người đứng trung gian giữa khách hàng và agency)

- Graphic Designer (Cái này mới đúng)

Vậy mà tin mình đi, khi bạn k có manh mối gì về một rừng kiến thức, thế giới mới, bạn chả phân biệt được cái nào là cái nào. Như h mình chả hiểu sao mình lại k phân biệt được 2 ngành trên. Hồi đó đọc Job Description, vì k biết phần mềm thiết kế tên là photoshop hay Illustration, nên chả để ý. Chỉ biết khi đọc, cả 2 đều có liên quan đến công việc sáng tạo. Nên nhiệm vụ lúc đó, mình phải tìm hiểu liền mình thật sự thuộc về cái nào..

Mình đăng kí tham gia khoá học account của Aiim thử miễn phí 1 ngày. Mình còn nhớ bữa đó dạy về "Cách viết email cho khách hàng" đại loại vậy. Sau bữa đó, t mới biết cái này k phải cái mình thích. Vậy còn Graphic Design thôi.

Mình sẽ kể tiếp chương sau những khó khăn mình gặp phải khi chọn con đường này, nhưng nếu có ai hỏi mình "Có nên theo đuổi đam mê của bản thân mình không?" Mình sẽ nói là "PHẢI". Có nhiều người sẽ tự nói với bản thân rằng: "Mình thích lắm, nhưng trễ rồi." "Mình già rồi" "Mình không có điều kiện" "Nghề đó chả kiếm ra tiền" vân vân. Thật ra, không phải sai nhưng cũng không phải đúng. Mỗi người có một thước đo giá trị riêng, chỉ là đối với bản thân mình thước đó giá trị của mình là hạnh phúc, mình làm những điều mình cảm thấy thích, thấy vui, mỗi sáng thức dậy đều nói "Hôm nay lại được đi làm rồi" chứ không phải "Phải đi làm rồi" và chả bao h mình chờ đợi đến cuối tuần hay sợ ngày thứ 2 cả. Đó là khi mình nói mình muốn sống một cuộc sống trọn vẹn với đam mê của mình dù cái đam mê đó có khiến mình trầy trật hay vất vả, nhưng với những nỗ lực của bản thân, kết quả bao h cũng xứng đáng.

Nếu bạn còn trẻ và may mắn biết được đam mê của mình, thì cứ mạnh dạn tiến lên phía trước nhé. Cuộc sống còn lắm điều thú vị không chỉ ở những niềm vui và thành công đạt được, nó còn nằm ở những giọt mồ hôi nước mắt. Trân trọng quá trình đó vì nó khiến bạn trưởng thành cùng với đam mê của mình.

Nếu bạn đã lớn tuổi rồi, hay bỏ lỡ một khoảng thời gian đi sau các lớp trẻ như mình, thì vững tin nhé, chưa bao h là muộn cho những đam mê cả. Chỉ cần bạn muốn. Bạn sẽ hiểu cảm giác sống đúng với bản thân mình là như thế nào và mỗi ngày là một chuyến phiêu lưu kỳ thú.

Hẹn gặp lại các bạn ở kỳ sau.

Có bất kì câu hỏi nào, các bạn cứ comment bên dưới nhé! Mình rất vui khi giúp được các bạn.

#đammê #thiếtkế #theođuổiđammê #đồhoạ #design #quảngcáo #ngànhthiếtkế #graphicdesigner #phiêulưu #côngviệc #nghềnghiệp